Translate

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Cuộc đời chính là quyển sách lớn nhất

Xin giới thiệu bài viết của nhạc sĩ Dương Thụ cho chuyên mục này.
Tôi là con mọt sách
Cuộc sống thật vất vả, khốn khó, có cả những đắng cay tủi nhục do thân phận, do thời thế, nhưng tôi không khi nào rời sách. Cứ sống như thế, cứ đọc như thế, một quá trình “ngược” đã diễn ra: tôi đã “đọc” những gì tôi đang sống. Tôi hiểu ra  nhiều điều, dần dà  tự biết mình là ai...
Phải bắt đầu từ chuyện tôi là con mọt sách. Nghĩ lại cái thuở ấy cũng ghê gớm thật. 9, 10 tuổi đã đọc Thủy hử, Tam Quốc chí diễn nghĩa, đọc và thuộc làu nhiều đoạn, đọc lại vanh vách cả lời bình của Mao Tôn Cương.
Học đến lớp nhất (tương đương lớp cuối cấp I) tôi đã đọc hết các tác phẩm của nhóm Tự Lực văn đoàn, chẳng thiếu cuốn nào. Với Khái Hưng thậm chí còn thuộc lòng nhiều đoạn trong Nửa chừng xuân, Tiêu Sơn tráng sĩ, Anh phải sống...
Với Thạch Lam cũng thế. Và cũng không phải chỉ có thế. Hầu hết những tác phẩm được viết ra trong thời tiền chiến tôi đọc không bỏ sót cuốn nào (trừ thơ). Và còn sách mà ông cụ tôi cho là nhảm nhí (trinh thám, kiếm hiệp, và cả cuốn Quán gió của Ngọc Giao mà cụ bảo là sách khiêu dâm) cũng đọc tuốt.
Lớn hơn một chút, học đến trung học bắt đầu đọc sách dịch những tác phẩm cổ điển của nền văn học Pháp, Nga - Xô viết, Anh, Đức, Trung Quốc, các tác phẩm cổ điển của văn học VN, đọc nghiến ngấu và nuốt trôi cả một lượng sách khổng lồ.
Đến những năm cuối trung học tôi bắt đầu mê sách lý luận văn học, sách khảo cứu lịch sử, sách triết. Sách thì đi mượn, sách cũ mua về hoặc vào thư viện đọc.
Tôi phải tự kiếm sống để có tiền đi học nên ngoài giờ học còn phải bù đầu vào việc làm thuê, chỉ tranh thủ đọc về đêm, thường là tới 1, 2 giờ sáng. Nhân chuyện đọc sách đêm, tôi nhớ năm theo ông cụ tôi về quê (1954-1955) tôi phải đọc sách lén.
Ban ngày làm việc nhà, chỉ có tối nhưng cụ bắt ngủ sớm chẳng có cách nào đọc sách được. Ông cụ tôi rất khắt khe, làm trái lời ăn đòn liền

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Những tình huống 'khó đỡ' trong thư viện trường đại học

Trên thực tế, hiện nay thư viện tại nhiều trường đại học trở nên “đa năng” hơn! Thư viện không chỉ là nơi phục vụ cho nhu cầu học tập: tìm kiếm tài liệu, tra cứu thông tin, tự học,… mà còn phục vụ nhiều nhu cầu cá nhân khác của sinh viên: nghỉ ngơi, online Face book, chơi game,…
Thư viện chỉ là nơi để ngủ…
Thư viện là kho tàng tìm kiếm và lưu trữ rất nhiều đầu sách, tài liệu tham khảo có giá trị phục vụ nhu cầu học tập của người học, người dạy và các nhà nghiên cứu.
Đối với sinh viên khi bắt đầu bước chân vào giảng đường đại học tiếp cận với phương pháp học tập mới thư viện lại càng đóng vai trò vô cùng quan trọng. Giai đoạn này, giảng viên chỉ đóng vai trò là người hướng dẫn và cung cấp những kiến thức nền tảng. Sinh viên phải tự mình tìm hiểu và đào sâu kiến thức được học mà nguồn tư liệu chủ yếu là từ sách báo. 
Chính vì vậy mà hầu hết các trường đại học đều dành rất nhiều kinh phí cho việc đầu tư trang thiết bị cần thiết và tạo không gian thuận lợi nhất, đảm bảo điều kiện học tập tốt cho sinh viên. Tuy nhiên nhiều sinh viên chưa nhận thức được tầm quan trọng thực sự của thư viện. 



Phòng ốc thoáng mát, sạch sẽ nhờ hệ thống máy lạnh hoạt động liên tục, không gian vô cùng yên tĩnh, bàn ghế thoải mái. Tất cả đã vô tình trở thành điều kiện thuận lợi để biến thư viện thành phòng ngủ lý tưởng cho sinh viên khi ở trường.